Cơn mưa nào bay ngang phố em
Ngày xưa - hai tiếng bỗng nghe thèm
Những phút thiên đường bên hẽm vắng
Đợi chờ, ướt sũng cả đôi tim
Và cơn mưa ấy còn quay quắt
Nỗi nhớ ngày xưa cũng tím lòng
Anh qua lối cũ buồn hiu hắt
Hết rồi, con sáo đã sang sông
Anh về gạn đục, khơi trong
Tình yêu vẫn một sắc hồng chưa phai
Chiều vắng em
Chiều vắng em chợt thênh thang phố
Mưa lạnh đường về gió thốc từng cơn
Em đã xa xôi như người thiên cổ
Lại thật gần khi tâm não cô đơn
Anh hỏi người: còn buồn nào hơn
Khi tình yêu thoáng chốc thành kỷ niệm
Hay dang dở đẹp như cành hoa tím
Hương dịu dàng theo ta suốt trăm năm?!
Về hướng biển, nửa hồn bay đău mất
Nửa hồn tôi ngoảnh lại, xa vời
Gió thốc mãi nỗi buồn da diết
Em không theo cùng nên hồn phải chia đôi
Em không theo cùng, mưa biển buồn quay quắt
Sòng gầm gào khóc gọi tình nhân
Em không theo cùng. Và thế là mãi mãi
Tàu anh tốc hành vẫn trễ hẹn mùa xuân!...
Khối tình chung
Trong hơi sương nghe nỗi nhớ nhà
Bỗng dưng tỉnh giấc mộng đường xa
Còi tàu vẳng tiếng bên ga lạnh
Hiu hắt ngọn đèn dõi bóng ta
Khuya đến, tôi về bên hẽm vắng
Lạc lòng nên chẳng ngại đường xa
Điếu thuốc lụi tàn, môi xám lạnh
Đợi người như chỉ mới hôm qua
Ba năm có lẽ, đời phiêu lãng
Một khối tình chung chẳng nhạt nhòa
Tôi đi, quên lãng lời gian dối
Người về diễn lại tấn tuồng xưa
Có hiểu thời gian như chớp mắt
Giật mình ngoảnh lại: giấc Kinh Kha!
06/4/2010
Chiều
Tình ảo ru hoài nỗi nhớ
nhung
Người xa mơ dệt khúc tương
phùng
Một buổi xuân tàn phai dáng
ngọc
Tìm người, ta lạc giữa mê
cung
Thứ bảy ngồi buồn góc quán
vui
Tình phai kỷ niệm thoáng
ngậm ngùi
Nhớ một dáng hồng trên phố
vắng
Người về để lại trái tim
côi...
Phố cũ
Sao ta không dám về phố cũ
Đứng lặng nhìn nghe nỗi nhớ nhà
Ngày tháng qua đi cùng bão tố
Giật mình nghe trẻ khóc kêu cha!...
Mưa hoài, buồn quá
Kỷ niệm xưa đâu là tất cả?
Vẫn như hành trang vạn dặm bên mình
Mưa rơi, lạ lùng như những mảnh thủy tinh
Cắt phạm vào tim anh đau rát
Những giọt mưa như đến từ một mùa mưa khác
Riêng chỉ mình anh là tĩnh vật muôn đời
Đêm sẽ lạnh lùng không vì những hạt mưa rơi
Mà bởi thiếu ai cùng gác vắng
Căn gác nhỏ vốn vô tri thầm lặng
Người ra đi để lại nửa linh hồn
Mưa xói mòn khoảng đất vùi chôn
Nơi anh giấu nỗi buồn vạn thưở
Nỗi buồn bay lên thăng hoa cùng nỗi nhớ
Ray rứt âm thầm trọn cả một ngày mưa!...
U mê
Đâu đó chuông nhà thờ văng vẳng
Sắp sáng rồi hay vẫn đang khuya
Không lẽ đêm nay mình thức trắng
Mãi buồn khi tình đã cách chia
Rồi đây muôn nẻo đường thăm thẳm
Tránh sao không gặp lối đi về
Này vợ, này con, tình nở đoạn
Mẹ buồn, con hận bởi u mê
Ta tự trách mình sao nhu nhược
Ba mươi năm hèn mọn kiếp người
Ngày mai có kẻ rời dương thế
Thê tử xin đừng đến tiễn đưa!
Trong mưa
Khi về con đường hóa dòng sông
Xe hóa thuyền trôi trên sóng nước
Mưa trắng xóa cả khung trời hẹn
Tình nhân xưa - ảo ảnh bên đường
Người yêu xưa khuất nẽo mù sương
Như vẫn mãi nơi này thấp thoáng
Vẫn đơi ta từ những mùa mưa trước
Còn rét run trong áo khoác thân gầy
Người yêu xa những núi cùng mây
Mưa đã khác giữa khung trời khác
Chỉ sấm chớp vẫn còn làm giật thót
Trái tim yêu se sắt xuân thì
Người yêu xa,xa mãi không về
Ta tự hỏi sao mùa mưa đến muộn
Mưa tím ngắt cả khung trời hẹn
{Cơn gió xưa lạnh mãi đến bây giờ}
Xe-thuyền ta phân vân những bến bờ
Giữa dòng-sông-cơn-mưa-chiều-ảo-ảnh
Mưa như trút nỗi buồn năm tháng
Chớp giật trời, sấm vọng âm xưa...
CUNGkính
giao thừa đón tổ tiên
CHÚCcha
chúc mẹ tuổi bách niên
TÂNphong
dạ yến mừng sum họp
XUÂNkỳ
mỹ tửu mộng đoàn viên
VẠNvật
sinh tồn trông hạ giới
SỰtình
biến chuyển cậy thanh thiên
NHƯgiữa
suối nguồn xuân bất tận
Ýtình
lai láng nỗi cơ duyên